Pháp luân công nằm trong danh sách 11 tà giáo gây hại nhất

Đăng bởi: Quái chúa lolicon

Ngày đăng  01:56 03/06/2020

Theo Hiệp hội chống tà giáo Trung Quốc, Pháp luân công thuộc 1 trong 11 nhóm phái tà giáo đã được hiệp hội này cảnh báo gây tác hại nhất cho người dân.
Thành viên của Toàn năng thần giáo đã sát hại người phụ nữ tại nhà hàng tỉnh Sơn Đông năm 2014 /// ẢNH: CHINA TIMES
Thành viên của Toàn năng thần giáo đã sát hại người phụ nữ tại nhà hàng tỉnh Sơn Đông năm 2014
ẢNH: CHINA TIMES
 
Pháp luân công, Toàn năng thần giáo, Gào thét, Môn đệ hội, Quan âm pháp môn, Huyết thủy thánh linh, Toàn phạm vi giáo hội… được Hiệp hội chống tà giáo Trung Quốc xếp vào danh sách các giáo phái nguy hiểm và gây hại nhất đối với người dân.
Đặc trưng của các giáo phái này là lôi kéo tập trung rất nhiều người đi theo một cách mù quáng. Và với lối hướng dẫn tu luyện tà đạo sử dụng bạo lực gây mất trật tự xã hội, khiến đời sống người dân  bị đảo lộn.
Theo báo chí Hoa ngữ, Hiệp hội chống tà giáo Trung Quốc đã liên tục đăng tải về 11 nhóm phái tà giáo này để dân chúng nhận biết và phòng chống.

1. Pháp luân công

Pháp luân công, hay còn gọi là Pháp luân đại pháp lần đầu tiên được Lý Hồng Chí giảng dạy công khai ở Đông Bắc Trung Quốc vào năm 1992. Nó là một môn thực hành tâm linh của Trung Quốc kết hợp các bài tập tọa thiền và khí công dựa trên một triết lý đạo đức tập trung vào các nguyên lý "Chân, Thiện, Nhẫn". Việc thực hành nhấn mạnh vào đạo đức và tâm tính.
Nó xuất hiện vào giai đoạn cuối của thời kỳ "bùng nổ khí công" ở Trung Quốc - thời kỳ này đã chứng kiến sự tăng nhanh của những môn tập tương tự nhau với các đặc điểm là thiền định, các bài tập cử động chậm rãi và điều hòa hơi thở. Pháp luân công khác với các trường phái khí công khác ở chỗ nó không có các hình thức thu phí hay ghi danh chính thức, các nghi lễ thờ phượng hằng ngày, mà chú trọng hơn vào các giá trị đạo đức, và bản chất thần học trong các bài giảng. Các học giả phương Tây đã mô tả Pháp luân công như một môn khí công, một "phong trào tâm linh", một "hệ thống tu luyện" cổ truyền Trung Quốc, hay như một hình thức tôn giáo của Trung Quốc.
Mặc dù Pháp luân công ban đầu nhận được sự hỗ trợ đáng kể từ chính quyền, nhưng từ giữa đến cuối thập niên 1990, Pháp luân công bị coi như một mối đe dọa tiềm tàng bởi số lượng người tham gia, sự độc lập đối với nhà nước, và những bài giảng tâm linh của môn khí công này. Đến năm 1999, chính phủ ước tính số lượng người tập luyện Pháp luân công là 70 triệu người.
Theo báo chí Trung Quốc, Pháp luân công bị biến tướng phát triển thành tà giáo ở một số địa phương. Theo đó, những người tu luyện môn phái này đã áp dụng phương pháp khống chế tinh thần một cách cực đoan thông qua những thuyết pháp lệch lạc, tiến hành hàng loạt những hoạt động phạm pháp gây hại tại nhiều nơi ở Trung Quốc.
Nhiều báo chí nước này nhận định tác hại chính của Pháp luân công “biến tướng” là: xâm phạm nhân quyền, gây hại tới tính mạng. Cũng bởi phương pháp tu luyện quá khống chế tinh thần, mà hơn 1.000 người luyện tập đã chết do tin tưởng vào việc “có bệnh không cần uống thuốc, chỉ kiên trì luyện tập là khỏi”. Hàng trăm người luyện tập cuồng tín tới mức tự hủy hoại bản thân, thậm chí dẫn đến tự sát. Hơn ba mươi người vô tội không tham gia tập Pháp luân công cũng bị những kẻ luyện tập cuồng tín sát hại.
Theo thống kê của báo chí Hoa ngữ, nhóm cuồng tín tu tập Pháp luân công đã thực hiện những hành vi phá hoại xã hội, xâm phạm quyền lợi chính đáng của dân chúng như phá hoại các thiết bị phát thanh truyền hình công cộng, vệ tinh thông tin, thực hiện các hoạt động gọi điện thoại phá rối, hù dọa với tần suất nhiều, số lượng lớn, thông qua mạng Internet để gửi thư rác… Báo chí nước này cũng chỉ trích các nhóm cực đoan của Pháp luân công tấn công ác ý vào những cá nhân hoặc tập thể có ý kiến khác không thống nhất với lý tưởng của Pháp luân công, xâm phạm quyền tự do ngôn luận của công dân. Đặc biệt Pháp luân công đã dùng phương thức giảng dạy tà giáo tiến hành các hoạt động chống phá chính quyền, với những thuyết pháp được gieo rắc như “người luyện Pháp luân công bị mổ cướp tạng”…

2. Toàn năng thần giáo

Còn được gọi là Tia sét Đông Phương, Thực tế thần giáo, do phong trào tôn giáo cực đoan Gào thét (Shouters) phân hóa và biến thành, được lập nên từ đầu thập niên 90 của thế kỷ 20 bởi thành phần cốt cán của nhóm Gào thét. Với danh nghĩa phong trào Thiên chúa giáo ở Trung Quốc, nhóm phái Toàn năng thần giáo này đã đưa ra nhiều thuyết pháp như “Chúa toàn năng là duy nhất, đã tái sinh bằng hình tượng người phụ nữ phương Đông bằng xương bằng thịt”… , lôi kéo được 1 triệu thành viên.